Featured
Posted in Mục lục

Mục lục

Đam mỹ

Fanfic

Fanfic Kpop

Advertisements
Posted in Uncategorized

Raw giáo chủ quỷ súc 31

  项萧萧是抱着一种“我要刺探出来教主态度与想法”的心情去参加晚餐小聚会的,萧哥坚信自己的推理能力在这里得到了施展,并且坚信虽然魔教现在表面是一片祥和,傻子多多,但必然是暗潮汹涌!风云将起!
    比如你看教主,他虽然每天傻呵呵的,但是就凭那个长相,项萧萧都不得不怀疑他是揣着明白装糊涂,最后搞不好一脱衣服**原来穿在了裤子外面。
    毕竟项萧萧下个月和教主就是法定夫夫了,那必须多关心一下,看是继续抱大腿,还是抓紧时间爬墙……
    于是项萧萧给项王八套上了一根细细的红绳子,然后牵着它慢悠悠的走进了饭厅。
    项王八一只前爪刚踏进饭厅,就被左护法翻着白眼喝止住了,“你!不准进来!”
    项萧萧还特意挪了下身体,确定左护法说的不是自己。
    项王八委屈的看着项萧萧:(⊙_⊙)
    项萧萧又看向左护法。
    左护法冷声道:“坐骑带去马厩吃草就可以了,这么大一只,是要把教主的饭都抢了吗。”
    教主深以为然,“它一直饭量就大。”
    项萧萧只好松开绳子,“你自己去捕食吧,不好意思了,虽然以前你是神兽,可能还能上桌,但是现在你只是我的坐骑,我又还没成功媚上欺下,只好委屈你一时了!”

销魂人妻美臀诱惑

小叔子后插嫂子高潮

快播爽片{马上播放}
    教主笑嘻嘻的道:“萧萧还有媚上欺下这个梦想啊。”
    项萧萧也灿烂一笑,“这一直就是我的目标呢。”
    教主:“可是我也没看你多往目标努力啊。”
    项萧萧:“你也说了这是梦想啊,我也就是在梦里想想。”
    教主:“……”
    项萧萧:“教主别急,当然了我现在已经体会了光阴易逝,要做什么就趁早,我准备将梦想付诸行动了,争取以后也让项王八沾沾我的光,别老是我沾它的光了。”
    教主饶有兴味的道:“喔?你沾它什么光了?”
    项萧萧深沉的道:“今天骑着它在路上,一群弟子,吧唧一下就跪了下来,我活了二十多年这还是第一次有这么多人冲着我跪呢。”
    教主大笑道:“这个容易啊,你要成了教主夫人,想让谁跪你就跪你咯。”
    项萧萧也笑,“我倒是没那种爱好,但是教主你可以冲我跪一跪。”
    教主顿时笑不出来了,“那你这不算媚上欺下,你这算野心很大啊。”
    项萧萧一本正经的道:“教主不懂,你冲我跪的话不算野心很大,算情·趣。”
    教主:“……”
    项萧萧补了一句:“我冲你跪算家暴。”
    教主:“…………”
    项萧萧突然觉得有点寂静。
    虽然说饭厅里人都没到齐,但也不至于这么安静吧?从来只有左护法花长老之类的说话的时候,才会这么安静啊。
    难道是被他的豪放给吓倒了?
    项萧萧正琢磨着呢,花长老就从他身边越过了,眼皮也不抬的道:“左护法刚刚骂人了么,你们一个两个这么安分?”……

有人凑近花长老念了几句。
    花长老笑眯眯的回头看着项萧萧,“哟,夫人入座啊,坐下来继续*嘛。”
    项萧萧:“……”被花长老这么一说,项萧萧本来没觉得什么现在倒不好意思了,一拍项王八,“自己吃去吧。”然后走到了自己的座位上。
    刚坐下来,左护法就骂他,“放荡!”
    项萧萧:“……”
    项萧萧听了装没听见,在左护法这张破嘴面前,还真是得装聋作哑才活得下去,于是他用一根筷子戳着开胃小菜吃。
    左护法一脚踩他脚上,“说话。”
    项萧萧疼得一缩,“妈蛋,说啥啊。”
    左护法严厉的道:“不要老是骂什么妈蛋,妈蛋妈蛋,你妈是乌龟吗,蛋蛋蛋,蛋你个项王八!”
    “……”项萧萧:“……好吧,再来一遍,说啥啊?”
    左护法没好气的道:“我刚刚骂了你,你就什么话都没有吗。”

激情大片在线观看

女孩口交视频

小叔子后插嫂子高潮
    项萧萧:“啊,好侮辱人啊,我自尊心有点受挫。”
    左护法:“可是你的表情在说你就是一个放荡的人。”
    项萧萧:“……你看错了。”
    妈了个蛋你们这些武林高手最烦了,动不动就从别人眼睛里看出什么情绪来,萧哥眼睛里有个毛线的放荡啊,有眼屎比较可能吧。
    左护法威胁的看着他。
    项萧萧心说这么犀利的眼神要继续装聋还真不大可能,只得低头道:“左护法,你还小,不懂,这个未婚夫夫之间调戏一下,不叫放荡,真不叫放荡。”
    左护法:“……”
    左护法:“你说谁小。”
    项萧萧:“我,我可以了吧?我身高不足一米六,我全家身高都不足一米六,成了吧?”
    左护法:“……”
    项萧萧:“实话说有些话题是避让不了遮挡不住的,比如年龄,总有一天会长大,现在何必这么忌讳呢,你又不是柯南。”
    左护法:“……柯南是谁。”
    项萧萧:“我们那边一个故事里写的人,他从大人变成小孩并且持续了很多年。”
    左护法脸色立马就变了。
    项萧萧忙安慰他,“我看左护法十二三就长这么高了营养不错,以后肯定能长高的,可惜你不知道自己父母多高是南方人还是北方人,这个父母的作用也是很大的,当然了你这么爱锻炼,就算你父母都是矮子,你肯定也能长高——”
    左护法:“你好烦。”
    项萧萧:“……”算了,当他刚才安慰了头猪。
    左护法:“你说的那个从大人变成小孩的人,后来怎么样了?”
    项萧萧:“后来就没有后来了啊。”
    左护法:“他没有变回去?”
    项萧萧:“至少在我来这里前还没有,那故事还没完呢。”
    左护法:“你觉得他最后会变回去吗?”
    项萧萧想了一下:“应该会吧,不然他女朋友就太惨了,搞不好就嫁给别人了。”
    左护法:“……”
    项萧萧看他陷入沉思,一转头又去勾搭教主了,“教主啊,我今天看到你师兄青杨了。”
    教主:“啊……哦……是吗?”
    项萧萧:“教主情绪好像不怎么高啊,我觉得青杨师兄人很不错的样子呢。”
    教主低头:“没有啦……”
    哇!教主和段青杨的关系已经不好到这个地步了么,教主连掩饰性的夸赞一下都不肯,直接否定了别人对青杨的夸奖呢。
    项萧萧继续道:“可是我觉得还不错啊,而且青杨师兄长得也挺帅的。”
    教主把头低得更下了,“不帅不帅,哪有很帅,你真是太过奖了。”
    项萧萧这是欲扬先抑,先夸段青杨,然后再说一句可是教主你比他帅N倍,可是被左护法打断了。
    左护法阴测测的道:“帅不帅**什么事,放荡。”

狂插黑丝小表妹

美女医生的性爱检查

饥渴的小叔子
    项萧萧:“呃……我以为这个问题我已经向你解释过了,然后……即便我是在夸别的男人,那也算情趣的……”
    左护法:“呸。”
    项萧萧:“……”
    妈了个蛋的,人不高管的挺宽,你是魔教的风纪委员吗?放荡放荡,那还真对不起我这一生放荡不羁爱教主了啊。
    项萧萧想了一下,嘿嘿笑道:“我觉得左护法长大以后,那肯定也是……绝世美男一个。”
    左护法面色不改,“那是自然。”
    “……”就自恋死你吧!项萧萧接着道:“那我就衷心的祝愿你日后长得如同银河第一美少年马里山。”
    项萧萧等着左护法说谢谢然后在心里大笑,但是左护法是斜了他一眼道:“马屁精,滚。”
    项萧萧:“……”妈蛋啊,萧哥玩玩阿Q式自我安慰都不成了么!
    花长老咽下一口茶水,插话道:“项萧萧,我觉得你表情很不满诶。”
    项萧萧:“……”
    好……花长老你这一刀补的好……
    左护法果然道:“怎么,你不满?”
    花长老似笑非笑的道:“有什么不满�*隼矗蠹乙黄鸾健!�
    项萧萧:“呵呵呵……我只是觉得,左护法就像教主的父母一样呢。”
    左护法眉头一皱:“什么意思?”
    教主也傻乎乎的道:“只听说夸亲如兄弟的,怎么还有夸像父母的呢,再说我比师弟年纪大啊。”
    项萧萧闭紧了嘴不肯回答。
    花长老抱臂,阴阳怪气的道:“左护法你啊,夫人夸别人你就嫌他放荡,夸你呢,你还说人家马屁精,连人家和自己未来相公说什么也要管,可不是和他妈一样么,婆媳矛盾真深啊。”
    左护法:“……”
    教主:“……”
    项萧萧:“……”
    ……不说出来会死吗!吗?;

Posted in Ta là ta bấn a~

Biến thành người yêu của em trai – 2

Warning: Nam biến nữ rồi lại nữ biến nam.

Phần 2

Việt giật mình tỉnh dậy. 

Cơn ác mộng vừa rồi quả thật rất chân thực, anh thậm chí còn nhớ rõ ràng cảm giác đau đớn khi bị đánh, đến nỗi tuy hiện giờ không cảm thấy trong người có gì khó chịu nhưng anh vẫn sởn cả gai ốc.

May mắn thay, đó chỉ là ác mộng. Việt cười thầm, anh đâu có làm gì để đến nông nỗi bị đánh, hơn nữa thủ phạm lại còn là một đám học sinh. Hình như anh có thoáng thấy phù hiệu trên áo của chúng, là học sinh trường anh. Nhưng mà điều ấy không quan trọng lắm, dù sao mơ cũng chỉ là mơ thôi.

Trước mắt Việt chỉ thấy tối đen một màu, vậy hẳn là còn chưa đến năm giờ sáng. Anh định nối tiếp giấc ngủ, cổ họng lại đang khát khô, bởi vậy quờ quạng tay sang bên phải của mình, muốn bật đèn ngủ lên để đi uống nước.

Có điều khi anh sờ thấy cái gì đó, cảm nhận nơi tay lại không phải sự cứng rắn và lạnh lẽo của đèn bàn hay tủ đầu giường, mà là… Mềm mềm và ấm áp.

Việt giật mình, đây rõ ràng là một người khác! Từ trước đến giờ anh luôn luôn ngủ một mình, tuy nằm giường đôi nhưng không bao giờ lăn qua lộn lại, sáng tỉnh dậy lúc nào cũng nằm trọn vẹn ở nửa giường bên phải, không có lí nào phía tay phải của anh lại có người được!

Anh vội mò mẫm xung quanh, cuối cùng chạm thấy một thứ có vẻ giống đèn bàn, bèn sờ soạng thêm chút nữa, cuối cùng cũng tìm được công tắc, không gian trong phút chốc trở nên sáng sủa và rõ ràng.

Bốn bức tường sơn màu xanh lục nhạt, hai trong số đó treo vài bức tranh phong cảnh, bên trái giường có một cái cửa sổ cỡ vừa được rèm cửa màu kem che kín, đối diện là cánh cửa gỗ ra vào. Trong phòng bài trí một giá sách nhỏ, một bàn làm việc với hàng chồng giấy và tệp bày la liệt, tủ quần áo đóng kín ngay cạnh đó. Hai bên giường là hai chiếc tủ nhỏ, đều có một cái đèn ngủ đặt ở trên. Không có gì không chứng tỏ rằng đây là phòng riêng của Việt. Anh quay phắt sang phải, đập vào mắt là một cái đầu bù xù, mấy lọn light đỏ hư hỏng lẩn trốn trong đám tóc đen xoăn tít, vài sợi rủ xuống xuôi theo cần cổ, một cơ thể có phần gầy gò hiện ra, nửa dưới còn đang bọc trong chiếc chăn bông trắng. Người kia bỗng động đậy, trở mình quay sang đối diện với anh, mắt vẫn còn nhắm nghiền, miệng lại lè nhè:

_Vân, em làm cái gì thế? Tắt đèn đi cho anh ngủ!

Văn Nam!

Việt vừa tức vừa buồn cười. Thằng em trời đánh của anh không biết chui vào giường anh từ lúc nào, lại còn vừa nằm mê vừa gọi tên một cô bé nào đó. Dù sao cũng không thể dựng nó dậy bắt về phòng được, Việt quyết định sẽ để đến sáng rồi nhắc nhở sau.

Lúc này anh đã tỉnh hẳn, họng khát đến mức khó hiểu, Việt đưa tay lên muốn vuốt cổ, cánh tay lại một lần nữa chạm vào thứ gì đó “sai sai”.

Mềm mại. Ban nãy khi động vào người Nam anh cũng thấy mềm, nhưng chắc chắc là không thể được đến mức như thế này. Việt cúi đầu xuống nhìn, bèn thấy một đôi gò bồng đảo trắng nõn, nơi nhô ra còn hơi rung lên theo nhịp thở của anh. Xuống thấp hơn nữa, cặp đùi thon thả mịn màng làm anh nổ đom đóm mắt đang chễm chệ ngự trị trên giường… Việt tá hỏa nhảy dựng lên, lao ra khỏi giường, chạy tới chỗ bàn làm việc, cầm lấy cái gương nhỏ anh vẫn hay dùng để chải đầu, hít một hơi thật sâu rồi nhìn vào.

Ước chừng hơn một phút sau, Việt đặt gương xuống, quay trở về giường đắp chăn, nằm lui sát mép giường, tắt đèn rồi nhắm mắt lại.

Tuy chỉ là một giấc mơ – không biết anh đã nhủ thầm câu này bao nhiêu lần – nhưng thế này cũng hơi quá rồi đấy. Đâu có ai thích tự dưng bị biến đổi giới tính như vậy? Tuy rằng nhìn thấy con gái khỏa thân đối với đàn ông không phải chuyện gì khó chịu, nhưng cứ nghĩ đến chuyện cái cơ thể nở nang đó chính là mình, Việt lại thấy ngứa ngáy khắp người. Anh cố gắng làm cho đầu óc trống trỗng để chìm vào giấc ngủ trở lại, nhưng càng nằm càng thêm thao thức. 

Quái gở. Rất quái gở. Việt bỗng dưng có linh cảm xấu.

Anh lại ngồi dậy, bật đèn lên, lay gọi Văn Nam bằng chất giọng trong trẻo cao vút của con gái:

_Dậy, dậy đi Nam!

Sống trên đời gần 30 năm, dĩ nhiên Việt đã trải qua vô số giấc mơ, quen có, lạ có, ngắn có, dài có, cũng có vài cơn mê mà trong đó anh biết rõ rằng mình đang nằm mộng. Nhưng cảm giác bây giờ không giống như vậy. Rất khó để diễn tả, nhưng hoàn toàn khác. Một thứ linh tính nói cho anh biết, đây là hiện thực.

Nhưng nếu đây là sự thực, thì chuyện gì đang xảy ra?

_Cái gì nữa…

Văn Nam gạt tay Việt ra, khó chịu trở mình:

_Để yên cho anh ngủ, sáng mai mình dậy sớm, không biết chừng ông anh của anh lại mò về sớm…

!

Việt trong nháy mắt như hiểu ra cái gì đó, anh giận tới nỗi không thể nhịn được, quên cả tình thế hiện giờ mình đang mắc phải, giơ tay vỗ một cái rõ mạnh vào đầu Nam:

_Dậy ngay! Văn! Nam! Ai cho phép em mang bạn gái về nhà ngủ hả!

Văn Nam bị đánh đau đến tỉnh ngủ, chồm cả người dậy, gào vào mặt Việt:

_Em làm cái trò gì thế!

Mùi rượu nồng nặc phả ra làm Việt nhăn nhúm hết mặt, càng khiến cho anh điên tiết hơn:

_Lại còn uống rượu nữa! Sao em đổ đốn thế?

Nam đang ngủ ngon bỗng dưng bị dựng dậy, chẳng những thế còn bị mắng vào mặt hai câu, hơn nữa người mắng còn là em người yêu vừa giành được từ tay tình địch, cậu tỉnh hẳn, nhìn dáng vẻ tức tối của Vân, cười bảo:

_Em đến tháng đấy à? Hay say rượu chưa tỉnh? Mà hai thứ ấy tối qua anh kiểm định hết cả rồi, đâu có đâu nhỉ?

Việt đang muốn mắng tiếp, Nam liền sấn tới kéo anh vào lòng mình, dùng cái giọng ngọt như mía lùi dỗ dành:

_Hay là gặp ác mộng? Thôi, ngoan, anh thương!

Nói xong tranh thủ giơ tay bóp… một cái.

Việt sắp mắng tiếp lại bị hành động của Nam làm cho rùng rợn cả người, liên tưởng đến cái chỗ vừa rồi là chỗ nào, “mọc” trên người ai, vừa bị ai sàm sỡ… Anh cảm thấy mình tức sắp tắt thở tới nơi rồi.

_Em…

_Sao? Em làm sao? Biết lỗi rồi phải không? Ừ thôi, không sao đâu, anh tha mà. Nào, chúng mình ngủ tiếp thôi, anh buồn ngủ lắm rồi.

Nam bắn súng liên thanh không ngừng nghỉ một chặp, rồi kéo Việt nằm lăn ra giường, với tay qua người anh để tắt điện, sau đó vòng tay ôm anh, hôn một cái chụt lên má Việt.

_Ngủ ngon nhé, honey.

_…

Mình cần phải ngủ, à không, phải dậy ngay lập tức! Đây quả là giấc mơ ác ôn nhất trên đời!

Việt nhấc cánh tay Nam vứt qua một bên, tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Chế nào có nhã hứng muốn đọc thì like FB của tui nha :3 link ở post trước đó ~

Posted in Ta là ta bấn a~, Uncategorized

Biến thành người yêu của em trai – 1

Phần 1

Năm tiết dạy buổi sáng trôi qua chóng vánh, Trịnh Văn Việt ngán ngẩm nhìn theo một vài đứa học sinh hư chuồn ra từ cửa sau không buồn chào giáo viên, rồi cũng dọn dẹp đồ dùng của mình và đi xuống sân trường. Anh lịch sự từ chối lời mời ăn trưa của cô Hương dạy Văn, nhanh chóng dắt xe ra khỏi trường, phóng vù tới khu chợ gần đó. Hôm nay là một ngày hiếm hoi Trịnh Văn Nam thằng em trai anh không lêu lổng ngoài đường mà ngoan ngoãn nằm trong nhà, hơn nữa còn đòi ăn cơm trưa, bởi vậy anh cũng vui lòng mà chiều theo nó. Treo trên xe cơ man là túi đựng thức ăn, Việt rẽ vào một con hẻm nhỏ. Đây là đường tắt để về nhà anh, rút ngắn được thời gian đi lại nhiều, chỉ hơi hẹp và dài nên khá tối. 
Đầu ngõ bên kia có một thằng bé mặc đồng phục học sinh đang đứng chắn, Việt bấm còi hai lần nhưng không chịu tránh ra. Anh cau mày, giảm tốc độ xuống, định lên tiếng nhắc:

_Em…

Chưa kịp dứt lời, Việt bỗng thấy đầu bị vật gì đó nện mạnh, mắt anh hoa lên, tay lái loạng choạng ngoặt sang trái, cả xe cả người đổ sập xuống mặt đường. Một đám trẻ trâu áo trắng ngả vàng cầm các loại gậy gộc xông lên hò reo ầm ĩ, đập túi bụi vào người anh:

_Đánh chết mẹ nó đi!

_Giựt bồ của sếp tao này!

Việt bị xe máy đè vào chân trái đau không gượng dậy nổi, lại thêm lũ du côn đánh đập, gắng lắm mới ôm đầu kêu lên được một câu:

_Đừng đánh nữa!

Đám học sinh hư sau khi nghe thấy câu này thì liếc mắt nhìn nhau, tuy gậy trong tay vẫn nện xuống đều đều nhưng lại nhẹ hơn một chút.

_Ê mày, sao tao nghe giọng nó quen quen…

_Ờ, tao cũng thấy thế, bộ mày tao quen nó hả?

_Mà sao có chuyện thằng này nó biết đi chợ được ta? Nhìn mấy cái túi kìa…

Một đứa dừng tay, khom người ngó xuống muốn nhìn mặt nạn nhân của chúng.

_Chết mẹ rồi… *** phải thằng kia đâu, lão Hóa bọn mày ơi!

_Ôi cái ***…

Cả bọn rú lên, lập tức ném văng hết vũ khí, bỏ chạy tán loạn.

_Này mày gọi 115 cho lão ấy đi, chết người thì bỏ mẹ!

Đó là câu nói cuối cùng Việt nghe được trước khi hôn mê.

~

_Anh ơi, bọn em đánh nhầm lão dạy Hóa rồi! Giờ phải làm sao đây ạ?

Một thằng con trai tầm mười bảy mười tám tuổi nằm ghểnh chân trên giường nghe điện thoại, nghe tới đây ngồi thẳng dậy chửi thề một câu:

_Đ**! Thế *** nào mà mày nhầm được hả?

_Thì bọn em cứ theo biển số xe thằng Nam hay đi mà chặn đầu nó thôi, ai biết sao lão Hóa lại ở đó chứ?

_Chúng mày óc chó nó vừa thôi! Nhắm mắt nhắm mũi vào mà đánh thế à? Thế bây giờ lão ấy sao rồi?

_Em gọi 115 rồi cả lũ tếch thẳng!

Cậu trai vuốt mặt thở dài, đoạn dặn dò:

_Đ** chúng mày mà bị sờ gáy thì đừng có kéo tao vào nghe chưa?

Nói xong vẫn thấy chưa bõ tức, cậu lại chửi câu nữa:

_Ngu đ** để đâu cho hết ngu!

~~~

T

Tui bị rảnh, mong các chế thông cảm =]]

Posted in Uncategorized

Facebook của nhà tui

Chả là tui mới lập cái page facebook để đ(ú)i kịp thời đại :”> Tạm thời chưa có gì ở trỏng, cơ mà ai có lòng thì vào like cho tui sướng với nha =]] https://www.facebook.com/Lttstory/

Thương nhiều :”>>>>>>>

Posted in Uncategorized

Drop một số truyện

Như tiêu đề, mình sẽ drop Khi đồng nghiệp nam xuyên không và Lạc kì hữu thanh vì không còn hứng edit nữa. Bất kì ai muốn edit tiếp xin cứ tự nhiên, nếu muốn cứ bê chương của mình về không cần xin phép ha. À đừng hỏi mình raw vì mình làm mất rồi, giờ đi tìm lại chẳng thấy đâu cả =.=